Đàm Vĩnh Hưng bức xúc nhắc nhở ca sĩ trẻ: 'Mình phải tự trọng'

18.05.2021
21 Lượt xem

Đàm Vĩnh Hưng đăng tải một bài viết bày tỏ thái độ bức xúc trước việc nghệ sĩ trẻ bỏ về sau khi nhận giải. Anh cũng thẳng thắn bày tỏ quan điểm với Thanh Niên về dòng trạng thái này.

 

Đàm Vĩnh Hưng cho rằng việc nghệ sĩ bỏ về sớm tại lễ trao giải xảy ra thường xuyên, khiến anh không hài lòng

Nhiều nghệ sĩ trẻ Việt đang làm quá, hơi khó coi

* Chào Đàm Vĩnh Hưng. Mới đây, anh đăng tải dòng trạng thái bức xúc vụ nghệ sĩ bỏ về trong một lễ trao giải. Điều gì khiến anh quyết định chia sẻ bài viết này?

 Tôi chưa bao giờ tự cho mình là điểm nhấn cả. Chẳng hạn như khi tôi đến đúng giờ mà vẫn chưa có ai, người của ban tổ chức bảo tôi đi một vòng chừng 5, 10 phút rồi quay lại. Có rất nhiều cách nhưng mình phải tự trọng, phải biết tôn trọng mình và khán giả, ban tổ chức

Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng

– Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng: Tôi đã quan sát các lễ trao giải ở Việt Nam, chuyện nghệ sĩ bỏ về sớm đã xảy ra rất nhiều lần, còn chuyện ở Làn Sóng Xanh chỉ là “giọt nước tràn ly” thôi. Thực tế, có những anh chị nghệ sĩ gạo cội được sắp xếp trình diễn ở cuối chương trình, nhưng khi lên sân khấu nhìn xuống thì hàng ghế phía dưới không còn đầy đủ như lúc đầu. Điều đó làm họ nản tinh thần và tự nói với ban tổ chức rằng họ không muốn hát cuối nữa. Rất nhiều lần như vậy và mọi người cứ tranh nhau hát trước, sẽ rất khó cho người làm chương trình vì không ai chịu kết show hết. Đó là chưa kể những nghệ sĩ nhận giải thưởng quan trọng ở cuối, khi chỉ còn mình họ… thì sự vinh dự và hạnh phúc cũng bị giảm đi, và tâm lý không được tôn trọng hoặc cảm giác đồng nghiệp mình không đồng tình… Tôi cũng từng rơi vào tình trạng tương tự. Người ta muốn tôi hát cuối để giữ chân khán giả. Lúc đó, khách thì vẫn còn nhưng nghệ sĩ lại rời đi.

Làn Sóng Xanh là nơi tập trung ca sĩ trẻ hiện nay rất nhiều. Với tôi, đó là một giải thưởng “sạch”. Nhưng có lẽ các bạn nhận giải chưa có quá trình để có thể thèm muốn, khao khát và mơ uớc nên chưa hiểu được giá trị của giải thưởng đó như thế nào. Riêng Hòa Minzy chẳng hạn, em ấy mất 7 năm trời chờ đợi nên khi được gọi tên đã bật khóc vì hạnh phúc. Trong khi có, nhiều người vì giải thưởng đến dễ dàng quá nên họ không có thấm được giá trị của nó. Họ bước lên nhận giải khiến tôi cảm thấy chưa đủ để tin rằng họ đang hạnh phúc thật. Tôi lúc này đang đi vào phía trong để chuẩn bị trao giải và thấy nghệ sĩ từ từ đi ra. Họ chọn cánh gà bên trái để rời đi cho người ta khỏi nghi ngờ. Tôi đã chứng kiến quá nhiều lần nên quyết định viết status này trên trang cá nhân.

Dòng trạng thái bức xúc của giọng ca Xin lỗi tình yêu trên trang cá nhân. Quan điểm mà anh đưa ra được nhiều khán giả đồng tình

Còn vài người kiến thức hơi kém, cho mình suy nghĩ lạ lùng lắm. Chẳng hạn như đi tổng duyệt chương trình cũng tính thêm tiền. Làm việc như vậy là không có tâm. Đối với tôi, cái nghề này khi bước lên sân khấu phải đặt chữ đam mê lên hàng đầu. Chẳng hiểu sao lại có nhiều bạn mang chuyện tiền bạc ra nói, nghe vậy tôi chỉ thấy ghét chứ không thương được. Họ phải hiểu nếu không có những nhà tổ chức thì lấy đâu ra có chỗ, có chương trình để mà hát?

Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng

* Theo anh, việc nghệ sĩ xuất hiện muộn, bỏ về sớm tại sự kiện như vậy xuất phát từ đâu?
– Tất cả là do ý thức. Họ cứ nghĩ mình là “cái rốn của vũ trụ”, đến trễ sẽ được chú ý nhiều hơn và trở thành điểm nhấn của chương trình. Tôi nghĩ 80% bạn trẻ đều có kiểu như vậy. Trong khi những nghệ sĩ gạo cội thường sẽ đến trước hoặc đúng giờ, vì họ không sân si, ganh đua. Tôi cũng canh đúng giờ để đến chụp hình, xuất hiện trên thảm đỏ nhằm giúp ban tổ chức có được những hình ảnh đẹp nhất để PR chương trình. Tôi chưa bao giờ tự cho mình là điểm nhấn cả. Chẳng hạn như khi tôi đến đúng giờ mà vẫn chưa có ai, người của ban tổ chức bảo tôi đi một vòng chừng 5, 10 phút rồi quay lại. Có rất nhiều cách nhưng mình phải tự trọng, phải biết tôn trọng mình và khán giả, ban tổ chức. Tôi thấy có nhiều ngôi sao trẻ rơi vào hoàn cảnh đến trễ và không được vào bên trong hoặc không ai chụp hình, xảy ra tình huống dở khóc dở cười.
* Anh có nghĩ rằng vì nghệ sĩ trẻ bây giờ nổi tiếng quá dễ nên họ tự cho mình cái quyền được thái độ, tỏ vẻ ngôi sao?
– Chúng ta không thể quơ đũa cả nắm được vì cũng có những bạn có ý thức và dễ thương, nhưng không nhiều. Còn vài người kiến thức hơi kém, cho mình suy nghĩ lạ lùng lắm. Chẳng hạn như đi tổng duyệt chương trình cũng tính thêm tiền. Làm việc như vậy là không có tâm. Đối với tôi, cái nghề này khi bước lên sân khấu phải đặt chữ đam mê lên hàng đầu. Chẳng hiểu sao lại có nhiều bạn mang chuyện tiền bạc ra nói, nghe vậy tôi chỉ thấy ghét chứ không thương được. Họ phải hiểu nếu không có những nhà tổ chức thì lấy đâu ra có chỗ, có chương trình để mà hát?
Nhiều bạn trẻ còn thuê cả dàn vệ sĩ, bảo vệ đi theo, điều đó ảnh hưởng từ phim ảnh, sách báo nước ngoài. Các ngôi sao quốc tế thường sẽ xuất hiện với hình ảnh như vậy, họ đỏng đảnh, nhưng họ có lý do… Còn ở Việt Nam cũng không đến mức phải áp dụng chuyện đó vì dễ mất khán giả. Có chăng là những người vệ sĩ sẽ giúp mình thoát ra khỏi đám đông sau khi diễn (nhưng phải là nguời hát out, vì lúc đó khán giả cũng ùa ra) để không gặp phải trường hợp bị fan cuồng bày tỏ quá mức. Tôi thấy nhiều nghệ sĩ trẻ Việt đang làm hơi quá, hơi khó coi. Làm vậy thì đồng nghiệp cũng sẽ nhìn bạn với ánh mắt rất kỳ. Bạn đâu phải là siêu sao quốc tế đâu mà làm gì phải nhờ đến 7, 8 người vệ sĩ bảo vệ, không cho ai đụng vào. Mà nói thật là không có ai đụng cả. Các bạn cứ làm như vậy thì rất tốn tiền. Những bạn thích làm lố trên thảm đỏ thì mọi người sẽ có cái nhìn ngao ngán dành cho họ. Họ nghĩ làm như vậy sẽ gây chú ý. Vì vậy, điều này cũng bị ảnh hưởng một phần từ phim ảnh nước ngoài.
Đàm Vĩnh Hưng không chỉ được yêu mến bởi giọng hát mà còn bởi cách ứng xử với người hâm mộ. Khi biểu diễn, nam ca sĩ nhiệt tình giao lưu với khán giả

Làm nghề phải có kiến thức, phải hiểu chuyện

* Nhiều người mang chuyện có mặt cuối cùng, xuất hiện ở giữa poster… làm thước đo cho sự nổi tiếng. Bản thân anh thấy sao?
– Nói không phải thì cũng không đúng. Nhưng tôi nghĩ người làm nghề phải có kiến thức, phải hiểu chuyện, hiểu biết đúng vị trí của các nghệ sĩ trong showbiz. Chỉ khi như vậy thì mới không để một ai kèn cựa được. Những người ghen tị là vô ý thức, thiếu hiểu biết. Có những nghệ sĩ là bậc tiền bối, đàn anh đàn chú trong nghề mà các bạn vẫn kèn cựa trước một cánh tay, một cái vai… Chúng ta đâu thể làm như thế được.
Theo tôi, với những người tài giỏi, “võ công cao cường”, họ sẽ ít khi nào khoác lác, phô trương. Nhưng đến khi đụng chuyện thì họ sẽ thể hiện ra cho biết. Chứ bình thường họ chẳng bao giờ “vỗ ngực xưng tên”. Trong khi nhiều bạn trẻ lại thích chen chân. Có những cái không hợp lý, không đúng vị trí thì dân trong nghề ghét lắm. Đồng thời, người khán giả có hiểu biết khi nhìn vào cũng sẽ thấy người làm chương trình ngu dốt và người nghệ sĩ được ưu ái đó cũng bị ghét theo chứ chẳng hay ho gì.
* Bản thân anh từng gặp trường hợp bị đàn em tỏ thái độ, không chào hỏi khi chạm mặt chưa?
– Có chứ. Chuyện cũng lâu rồi. Sau đó, tôi cũng nói thẳng với đàn em khác chơi chung với người này. Tôi không phải nói cho tôi mà cho cả tương lai của nghệ sĩ đó. Họ không biết chào hỏi ai, hống hách thì cũng sẽ có ngày gặp phải trường hợp tương tự. Sau khi được góp ý, người này có thái độ cầu thị nhưng tôi thấy muộn mất rồi. Vì đợi người ta nhắc là hết hay. Trường hợp này rất hiếm, chắc có lẽ nhân vật đó không ưa mình… hoặc muốn soán ngôi chăng? (cười).
Giọng ca Biển tình thừa nhận từng bị đàn em tỏ thái độ, không chào hỏi. Lúc đó, anh đưa ra góp ý vì muốn tốt cho chặng đường làm nghề của nghệ sĩ trẻ
* Đàm Vĩnh Hưng thấy nghệ sĩ của bây giờ với nghệ sĩ của trước đây khác nhau như thế nào?
– Tôi thấy khác nhiều lắm, về ăn mặc, ý thức sân khấu, ý thức nghề nghiệp và đặc biệt chuyên môn. Dĩ nhiên giữa các thế hệ sẽ có những khác biệt tích cực, nhưng cũng có những khác nhau tiêu cực. Ngày xưa, người ta không có “làm mình làm mẩy”, thái độ dễ sợ như vậy đâu. Bây giờ mọi chuyện cũng tinh vi hơn, ngay cả cách hát cũng áp dụng những cái tiêu cực. Chẳng hạn như hát đè lên giọng thu sẵn để qua mặt người hâm mộ. Còn ngày xưa nghệ sĩ đi lên bằng tài năng thật sự, hát với band, làm gì có chuyện hát nhép. Người xưa chỉ cần hát là mọi người nhận ra ngay.
Bản thân tôi cũng đã từng phải suy nghĩ khi nghe đâu đó về một nhận định, đại loại như: “Ngày xưa ca sĩ hát hay quá, bây giờ không bằng…” thì mình lập tức nghĩ ngợi ngay. Và phải làm sao để vượt qua định kiến đó!
Tôi thấy thời đại 4.0 làm thay đổi rất nhiều, nếu mình không theo kịp thì sẽ trở thành người lỗi thời. Nhưng để a dua hoặc làm theo những điều tiêu cực thì sẽ bị hèn, đồng lõa với những cái không hay. Công nghệ giúp mình tiếp cận cái này, cái kia thì nên áp dụng, nhưng dùng điều đó để qua mặt mọi người thì không nên. Còn về việc lượt vote, lượt view, đúng là khán giả trẻ bây giờ sẽ có lựa chọn riêng của họ. Còn khán giả của tôi không phải là đối tuợng lên mạng để cày view cho thần tượng.
* Nếu để ý, mọi người sẽ thấy rằng hầu hết những nghệ sĩ như Đàm Vĩnh Hưng, Mỹ Tâm, Lệ Quyên, Đan Trường, Lam Trường… là những người được “chọn mặt gửi vàng” để hát tại các event. Trong khi các ca sĩ trẻ lại rất hiếm. Bản thân anh có nhận ra điều này?
– Có một lần, chị Kỳ Duyên cũng từng hỏi tôi câu tương tự. Tôi nghĩ tại vì những người tạo ra event đó không phải là người ở lứa tuổi đôi mươi. Họ là những người thành đạt và thanh xuân của họ là giọng hát của chúng tôi. Thế cho nên họ lựa chọn chúng tôi để biểu diễn, một công hai việc, làm hài lòng chính họ và khách hàng của họ. Dĩ nhiên khách hàng không phải những em bé ngoài kia mà là những người lớn, có thu nhập ổn định để có thể chi trả, mua một căn nhà, một sản phẩm đắt tiền. Nhà tổ chức chương trình phải chăm sóc đúng khách hàng của họ chứ không chọn sai. Nếu như họ chọn ca sĩ không đúng với gu của khách là thất bại rồi. Ví dụ khi làm chương trình cho khán giả teen thì họ sẽ biết phải chọn ai… Còn chọn ca sĩ đến mà khách hài lòng thì khách sẽ trung thành với nhãn hàng. Vì vậy, họ không thể mời các bạn quá trẻ mà họ chưa biết, chưa từng nghe.
* Cảm ơn Đàm Vĩnh Hưng vì những chia sẻ thẳng thắn này. Chúc anh sức khỏe và thành công hơn nữa trong tương lai.